1 Bấy giờ Ê-li-pha người Thê-man lên tiếng:
2 “Nếu anh khôn ngoan,
3 Không ai biện luận với những lời vô ích,
4 Nhưng anh hủy hoại lòng tôn kính Thượng Đế,
5 Tội lỗi anh dạy môi anh phát ngôn;
6 Chính miệng anh, không phải miệng tôi, chứng tỏ anh gian ác,
7 Anh đâu có phải người đầu tiên mới sinh;
8 Anh cũng không nghe được lời bàn bạc kín đáo của Thượng Đế.
9 Anh chẳng biết gì hơn chúng tôi.
10 Giữa chúng tôi cũng có kẻ tuổi cao tóc bạc;
11 Niềm an ủi Thượng Đế ban cho anh chưa đủ,
12 Phải chăng tâm hồn anh đã khiến anh xa cách Thượng Đế?
13 Tại sao anh bày tỏ cơn giận mình cùng Thượng Đế?
14 Có ai tinh sạch không?
15 Thượng Đế không tin các đấng thánh của Ngài,
16 Huống hồ kẻ đáng ghê tởm và thối nát,
17 Hãy lắng tai, tôi sẽ giải thích cho anh;
18 Đó là những điều người khôn ngoan thuật lại;
19 Đất được cấp cho tổ tiên họ mà thôi,
20 Kẻ ác cả đời chịu khổ;
21 Những tiếng kêu khủng khiếp văng vẳng bên tai chúng,
22 Kẻ ác thôi không tìm cách trốn bóng tối nữa;
23 Chúng lang thang đây đó rồi rốt cuộc làm mồi cho kên kên.
24 Lo âu và khốn khổ làm chúng hoảng sợ;
25 vì chúng giơ tay lên chống lại Thượng Đế,
26 Chúng ngang nhiên dùng thuẫn dầy,
27 Dù cho mặt mày của kẻ ác béo phệ,
28 chúng sẽ sống trong các thị trấn bị tàn phá,
29 Kẻ ác không thể nào giàu có được,
30 Chúng sẽ không thể nào thoát khỏi bóng tối.
31 Kẻ ác không nên tự gạt
32 Các cành cây của chúng sẽ khô héo trước kỳ hạn
33 Chúng giống như dây nho bị tuốt trái non,
34 Kẻ không có Thượng Đế sẽ chẳng làm được gì.
35 là kẻ gây rối loạn và gieo điều ác,