1 “Con người sống trên đất phải gánh công việc nhọc nhằn,
2 Họ như kẻ nô lệ ao ước bóng hoàng hôn,
3 Nhưng những tháng ngày của tôi trống rỗng vô vị,
4 Khi nằm xuống, tôi tự hỏi,
5 Thân thể tôi đầy dòi bọ và ghẻ chốc,
6 Những ngày tháng của tôi trôi qua mau hơn khung dệt cửi,
7 Lạy Thượng Đế, xin nhớ rằng đời sống tôi chẳng khác nào hơi thở.
8 Những ai đã từng thấy tôi sẽ chẳng bao giờ thấy tôi nữa;
9 Như mây tan biến không còn thấy,
10 Họ không bao giờ trở về nhà mình nữa,
11 Vì thế tôi sẽ không im lặng;
12 Tôi chẳng phải thần hà bá cũng chẳng phải là quái vật của biển.
13 Đôi khi tôi tưởng giường tôi sẽ an ủi tôi
14 Thì Ngài lấy mộng mị làm tôi
15 Chẳng thà tôi bị ngột thở;
16 Tôi ghét sự sống tôi; tôi chẳng muốn sống đời đời.
17 Tại sao Ngài làm cho con người quan trọng
18 Mỗi sáng Ngài dò xét họ,
19 Xin CHÚA làm ơn nhìn chỗ khác,
20 Nếu tôi có phạm tội, thì tôi đã làm gì Ngài,
21 Sao Ngài không tha thứ những sai lầm tôi và xoá bỏ tội lỗi tôi?